Tấm thẻ xanh mơ ước (phần 1)

Trung Kiên viết cho usay.edu.vn

Bạn là sinh viên Việt Nam à, vậy học xong bạn có định ở lại đây luôn không? Đây là câu hỏi tôi nghe nhiều nhất khi gặp bạn bè, cộng đồng người Việt ở Úc. Sẽ thật bình thường nếu tôi trả lời có, ngược lại mọi người sẽ rất ngạc nhiên nếu tôi trả lời không và câu hỏi tiếp theo sẽ là: “Tại sao?”. Cay nghiệt hơn, một số người nghe câu trả lời rồi xem tôi như một đứa mới đi ra từ trại tâm thần???

Nếu một người đặt nghi vấn, bạn có thể không quan tâm, nhưng nếu mọi người đều như vậy, bạn phải xem lại mình. Cho đến lúc sắp rời khỏi đây, tôi vẫn luôn suy nghĩ về mâu thuẫn giữa quyết định của bản thân với cách nhìn của cộng đồng xung quanh.

“Giờ đây Úc mới là miền đất hứa đối với người Việt di dân”, một thương nhân người Việt tại Úc khẳng định chắc nịch.

Nếu đem ra so những điều kiện an sinh xã hội, điều kiện làm việc, môi trường sống… chỉ cần có được PR (thường trú dân) Úc, tưởng tượng bạn sẽ được bao cấp hoàn toàn về y tế, về giáo dục bạn chỉ phải đóng một số tiền hết sức tượng trưng, chính phủ sẽ cấp một số tiền đủ cho bạn tồn tại nếu bạn thất nghiệp, không có nhà thì sẽ được cấp một căn hộ thuộc loại chung cư cao cấp như ở Phú Mỹ Hưng… những điều kiện xã hội quả là trong mơ đối với người Việt Nam chúng ta. Ngoài ra, những thành phố lớn nhất nước Úc (Melbourne, Sydney, Adelaide, Perth) luôn nằm trong top những thành phố đáng sống nhất trên thế giới. Dễ hiểu vì sao mà tấm thẻ xanh PR được cộng đồng người Việt ở đây quan trọng hóa, thậm chí đến mức vô cảm.

Sau khi Bộ di trú Úc bắt đầu siết chặt luật di dân từ đầu thế kỉ 21 nhằm hạn chế làn sóng nhập cư, ngoài lý do xin tị nạn, người Việt thường chỉ có 3 cách để xin được PR.

Cách thứ nhất theo diện đầu tư, giành cho những người tạm gọi là đã có tài sản. Bạn mở một đơn vị kinh doanh, sau một thời gian làm ăn, đóng thuế đầy đủ, sẽ được xem xét cấp PR.

Cách thứ hai khá là cam go, đó là xin Working visa 457, sau một thời gian làm việc hợp pháp, tùy ngành nghề, thường là 2 năm bạn có quyền nộp đơn xin PR (đề tài này khá dài xin được bàn đến ở một bài riêng).

Cách thứ ba là lập gia đình (ở phạm vi bài viết này tôi tập trung nhiều vào trường hợp hôn nhân giả, còn hôn nhân thật thì không có việc gì phải bàn) với một người đã có PR hoặc người bản địa, đây chính là cách phổ biến nhất hiện nay vì ai cũng có… cơ hội thực hiện.

Theo ghi nhận của tôi, cái giá hiện tại cho một case như vậy sơ sơ $70.000 (số tiền cứng phải chi cho đối tác, ngoài ra bạn phải chi thêm nhiều thứ tiền “xăng dầu” khác), muốn rẻ hơn cũng được (khoảng chừng bốn năm chục ngàn đô) nhưng không biết sẽ đi đến đâu. Chú Ba – một cò mồi dịch vụ hôn nhân giả – cho biết: “Vấn đề ở đây không hẳn là tiền. Quan trọng nhất là bạn phải kiếm được một người thật sự tin tưởng để… cưới. Làm hôn nhân giả tỉ lệ thành công rất cao, nếu bị bác vẫn có thể kiện để theo case được, vấn đề là đối tác có thật sự đàng hoàng với bạn không thôi”. Ở những trường hợp thành công mà tôi biết, người ta thường phải tốn tổng số tiền trên dưới $100.000 (con số này tính ở thời điểm hiện tại). Bạn biết con số này thặng dư nhanh đến mức nào nếu cách đây khoảng 5 năm, tất cả chỉ chừng $50.000.

Con số trên bao gồm những chi phí như sau:

Tiền cứng (tiền phải trả cho đối tác): thường chạy từ năm mươi đến bảy mươi ngàn đô la Úc, phụ thuộc vào mối quan hệ và do thương lượng giữa hai bên. Số tiền này còn thay đổi theo giới tính, nam muốn lấy vợ mắc hơn nữ lấy chồng khoảng $5000 vì có lẽ nữ chịu thiệt thòi nhiều hơn (thú thật tôi không hiểu thiệt thòi nhiều hơn là thiệt thòi ra làm sao, giả là giả, có gì đâu mà thiệt nhiều với chả ít)! Ngoài ra còn thay đổi theo vùng miền, giá ở Sydney khác, Melbourne khác, Brisbane khác…

Tiền làm hồ sơ: khoảng $3000 – $5000 phải chi cho công ty luật đứng ra làm hồ sơ.

Tiền linh tinh (người nơi đây còn gọi là tiền xăng dầu nhớt): số tiền này khó tính được cụ thể, do phụ thuộc vào mức độ “chịu chi” của nhân vật chính. Hôn nhân thì giả nhưng bằng chứng cung cấp cho Bộ di trú dĩ nhiên phải càng thật càng tốt.

P, một phụ nữ có kinh nghiệm trong việc xây dựng bằng chứng hôn nhân, cho biết: “Để chứng minh được hôn nhân thật tới đâu, 2 yếu tố cần thiết nhất chính là thời gian và tiền bạc. Thời gian xác minh mối quan hệ càng lâu càng tốt. Những trường hợp nôn nóng, chỉ mới làm bằng chứng (cùng sử dụng chung một thẻ ngân hàng, cùng đứng tên mua nhà, mua xe, cùng trả tiền gas, điện, nước…) được vài tháng đã nộp hồ sơ cầm chắc là rớt. Mạnh vì gạo bạo vì tiền, nhân vật chính đầu tư càng nhiều tiền (thường dùng để chi trả cho những hoạt động bên lề cùng với đối tác như đi du lịch, quà tặng, tổ chức một đám cưới nho nhỏ… và tất nhiên phải luôn có hóa đơn, hình ảnh đi kèm) thì càng chứng tỏ được “tình yêu” của mình”.

“Bộ di trú Úc thật ra không mù quáng đến mức không nhìn ra đâu là hôn nhân thật, đâu là hôn nhân giả. Nhưng điều này không quan trọng, thật hay giả thì người ta vẫn phải làm theo luật. Mình cứ làm đúng luật thì người ta không có lý do gì để bác bỏ”, P nhận định.

Kỳ tới: Tấm thẻ xanh mơ ước (phần hai) – Nước mắt học trò

Trung Kiên viết cho usay.edu.vn



Liên hệ

Khu văn phòng bộ giáo dục, Số 3 Công Trường Quốc Tế, Phường 6, Quận 3, TP. Hồ Chí Minh.

Bản đồ

Fanpage

A website by AKT Service Co., Ltd. DMCA.com